VỢ TÔI HỌC LÁI XE

Vợ tôi thi đỗ và chuẩn bị được cấp bằng lái …

VỢ TÔI HỌC LÁI XE

Vợ tôi thi đỗ và chuẩn bị được cấp bằng lái ô tô, dù là sau tới 5 lần thi lại lý thuyết và 8 lần thi lại thực hành, thì với tôi, đó vẫn là cái tin sốc nhất trong năm. Sốc đến nỗi dù ngày mai, báo chí có đưa tin là danh ca Chế Linh chuẩn bị phát hành album nhạc thiếu nhi mang tên “Mười năm tình cũ”, hay các tiến sĩ sử học có đưa ra kết luận rằng trùm giang hồ Năm Cam và nhà văn Nam Cao là hai chị em khác cha khác mẹ, thì tôi cũng vẫn thấy những cái tin ấy quá tầm thường và dửng dưng, mặc kệ…

Tôi không rõ ông nào đã bất cẩn mà cấp bằng cho vợ tôi, nhưng tôi nghĩ là ông ấy nợ những người tham gia giao thông đường bộ (và thậm chí là đường thủy) – ở những khu vực mà vợ tôi sắp lái xe qua – một lời xin lỗi, bởi ông ta đã vô tình làm tăng mức độ rủi ro mà những người tham gia giao thông đó có khả năng sẽ gặp phải khi chẳng may đi cùng đường với vợ tôi.

Vừa lấy bằng về xong, vợ dí ngay cái bằng vào mặt tôi, rồi ngửa tay ra, yêu cầu tôi giao chìa khóa xe để vợ tự lái về quê thăm mẹ. Tôi run run móc chìa khóa trao cho vợ mà thấy lòng ngập tràn một nỗi lo sợ xen lẫn đau đớn, xót xa vô cùng khó tả – rất giống với tâm trạng hôm làm lễ cưới ở nhà thờ, lúc cha đạo yêu cầu tôi trao nhẫn cho vợ và tuyên bố rằng từ nay con sẽ phải sống suốt đời cùng người phụ nữ này dù có phải trải qua bao khổ nhục, đắng cay.

Nhìn con xe mình hết mực nâng niu và ra sức gìn giữ bấy lâu đang bị vợ bạo hành mà tim tôi đau như bị hoạn. Chiếc xe hệt như con ngựa trung thành, không ưa chủ mới, nó bất mãn, gầm rú, rung lên bần bật rồi mãi mới chịu loằng ngoằng lao đi…

Vừa đi được một lát, đã thấy vợ gọi điện về: “Anh ơi! Nếu cái thằng xe đằng trước nó nhấp nháy đèn bên trái, tức là nó sắp rẽ trái, và mình phải tránh về bên phải đúng không anh?”. “Ừ! Đúng rồi”. Ít phút sau, vợ lại gọi: “Anh ơi! Nếu cái thằng xe đằng trước nó nhấp nháy đèn bên phải, tức là nó sắp rẽ phải, và mình phải tránh về bên trái đúng không anh?”. “Ừ! Đúng rồi”. Và chửa kịp đặt máy xuống, đã lại thấy vợ gọi: “Anh ơi, cái thằng xe đằng trước, nó vừa nhấp nháy đèn bên trái, vừa nhấp nháy đèn bên phải tức là sao anh?”. “À, là nó báo nó sẽ đi thẳng đó em!”. “Vậy ạ! Thế mà em cứ suy nghĩ mãi, chả biết nó rẽ bên nào để tránh”. “Rồi em làm thế nào?”. “Dạ! Vì không biết tránh bên nào nên em tông thẳng vào đít nó rồi”.

Được một lúc nữa, vợ lại gọi: “Anh ơi! Công an cầm gậy bằng tay phải và chỉ về hướng bên phải tức là xe mình được phép đi về bên phải đúng không anh?”. “Còn tùy xem là ở ngã ba hay ngã tư, có đèn tín hiệu hay là vòng xuyến hay không nữa em ạ!”. “Không, không phải ngã ba ngã tư, mà đang đường thẳng tắp, tự nhiên có anh công an lao ra, cầm gậy bằng tay phải và chỉ về bên phải cơ mà!”. “Trời ạ! Vậy là em đi quá tốc độ, hoặc đè vạch, sai làn, nên công an mới lao ra dừng xe em lại để xử phạt đó”. “Vậy à! Thế mà em cứ tưởng anh ấy ra hiệu cho em đi về bên phải, nên em cũng lượn sang bên phải rồi phóng qua”. “Rồi sao nữa?”. “Dạ! Em thấy anh công an lao theo, bám vào gương, rồi trườn lên nắp capo của xe”. “Rồi sao nữa?”. “Em tưởng anh ấy muốn xin đi nhờ xe nên em phanh gấp lại”. “Rồi sao nữa?”. “Phanh gấp lại xong thì em lại không thấy anh ấy đâu, em nghĩ anh ấy không muốn đi nhờ xe nữa, nên em phóng đi luôn!”…

Ơn trời, cuối cùng tôi cũng có thể thở phào khi nghe vợ báo tin là đã về đến quê an toàn. Tuy vậy, giọng vợ có vẻ buồn buồn: “Xe mình bị chập rồi anh ơi: em gạt cái que để bật xi-nhan thì cái thanh gạt mưa nó lại hoạt động, còn em gạt cái que để bật thanh gạt mưa thì cái đèn xi-nhan nó lại hoạt động”. Tôi cố ghìm giọng, bảo: “Ai chập thì không rõ, nhưng chắc chắn xe nhà mình không chập: cái que mà em nghĩ là để bật xi-nhan ấy chính là cái que để bật thanh gạt mưa. Còn cái que mà em nghĩ là để bật thanh gạt mưa thì nó lại là cái que để bật xi-nhan, hiểu chưa?”.

Tưởng yên rồi thì đến chiều, lại nghe giọng vợ qua điện thoại thất thanh: “Anh ơi! Xe mình bị trộm vặt mất vô lăng rồi! Em không thấy cái vô lăng đâu cả”. Tôi hơi ngạc nhiên, vì trộm vặt gương, vặt logo, vặt đèn, hay thậm chí vặt bánh xe thì tôi đã nghe, chứ vặt vô lăng thì tôi chưa thấy bao giờ. Tôi bảo vợ bình tĩnh, kiểm tra kỹ lại coi. Vợ xem xét một hồi thì gọi lại, cười: “À! Thấy rồi anh ơi! Vô lăng vẫn còn ở ghế trước, em vội quá ngồi nhầm vào ghế sau nên nhìn mãi không thấy đâu, tưởng mất!”.

Gần tối, vợ mới lái xe từ quê lên đến nơi. Tôi định ra chợ mua đồ ăn thì vợ bảo không cần vì có đồ ăn rồi. Xong vợ mở cốp, lôi ra hai con chó, ba con gà và bốn năm con vịt: tất cả chúng đều đã qua đời, mồm há ra, mắt trợn ngược – chứng tỏ chúng đã phải chịu một cái chết đầy oan ức và tức tưởi. Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì thì vợ đã giải thích ngay: “Là tại chúng nó sang đường không quan sát nên lao vào xe em đấy!”. À! Hóa ra, đây là những nạn nhân – à nhầm, không phải nạn nhân, mà là “nạn súc vật” – đã thiệt mạng dưới vô lăng của vợ tôi trên quãng đường hơn 10 ki-lô-mét từ quê lên đây. Tất nhiên, nhà tôi không thể xơi hết số tử thi ấy, đành gọi mấy ông bợm nhậu trong khu đến khuân bớt đi giúp cho.

Từ đó, mỗi lần nghe tin vợ tôi đang lái xe ở quê lên là mấy bợm nhậu đã đợi sẵn trước cửa nhà tôi để chực xin gà, xin chó – ông nào cũng một vẻ sốt ruột ra ra vào vào, mong như mong mẹ về chợ. Rồi khi vợ tôi về tới, cốp xe mở ra, là mấy ông bợm nhậu ấy lao đến, nhao nhao: Tao lấy con chó vàng… Con gà chọi là của tao… Tao nhận con vịt kia rồi đấy… khiến cho bầu không khí rất náo nhiệt, rộn ràng, ngập tràn tiếng tranh giành, chửi bới, hệt như mấy anh xe ôm ngoài bến xe mỗi lần có xe khách tuyến tỉnh cập bến…

Nhưng cũng chỉ được một vài tuần đầu, bởi càng về sau, lượng chó gà càng ít đi, thậm chí cái lần gần đây nhất, vợ tôi ở quê lên, mở cốp xe ra, chỉ có mỗi con vịt nằm còng queo! Mấy ông bợm nhậu bảo chắc do tay lái của vợ tôi đã điêu luyện hơn, nên tránh được gà, được chó. Còn tôi thì lại nghĩ khác: giống như tôm cá ở biển khơi, nhiều thì nhiều, nhưng nếu khai thác bừa bãi thì cũng tới ngày cạn kiệt; chó với gà ở đường cũng thế, lắm thì lắm, nhưng nếu đâm mãi, thì cũng sẽ đến ngày vắng bóng…

Tôi chợt nhớ tới cái khẩu hiệu vẫn được in trên mấy tấm biển lớn treo bên đường, rằng “An toàn giao thông là trách nhiệm của mọi người”. Quả đúng vậy! Là trách nhiệm của mọi người, chứ không phải trách nhiệm của vợ tôi, nên vợ tôi thích đi thế nào là quyền của cô ấy!

Tác giả: VÕ TÒNG ĐÁNH MÈO
Xem thêm những bài khác của tác giả tại:https://facebook.com/truyencuoibua

Vo_tonq_danh_meo

1 năm trước
LoadingLưu bài viết

Top comments:

  • Nắng Bên Thềm

    Nắng Bên Thềm

    “Tim đau như bị hoạn…” :v :v :v

  • Nguyễn Xuân Phú

    Nguyễn Xuân Phú

    Má ơi em đau bụng với anh Tòng..trộm mất vô lăng!!!=)))))))))

  • Chiến Lí

    Chiến Lí

    Đặng Dung m đừng có học lái lg nữa cả

  • Phạm Đức

    Phạm Đức

    Lan Luong ko biết giống bà chị ko :))

  • Trần Rin

    Trần Rin

    con bạn em nó còn phi được xe từ đường quốc lộ lên thuyền của người ta đang đậu dưới mép sông cơ bác Tòng ạ :v

  • Diệu Anh

    Diệu Anh

    Like trước đọc sau!
    Anh ơi bao giờ anh ra sách mới ạ 😀

  • Tuấn Xoăn's

    Tuấn Xoăn's

    Sao xem thêm k được anh tòng ơi

  • Lillian Nguyễn

    Lillian Nguyễn

  • Duy Hiệp

    Duy Hiệp

    Chị Hiền Phạm Thị cho a Duy đọc bài này này :)))

  • Minh Hoàng

    Minh Hoàng

    Anh ơi, bộ chế hòa khí xe mình bị nước vào a ạ!
    Tôi cười khẩy: e thì biết bộ chế hòa khí ở đâu mà bảo nước vào.
    Thì xe ở dưới ao thì nước chả vào à a ơi

Các bài viết cùng chuyên mục:

Mark Zuckerberg – ông chủ của Facebook – là người thành công và có tầm ảnh hưởng toàn cầu, tuy nhiên Mark chỉ thường xuyên mặc chiếc áo màu thun xám vì không muốn phải mất thời gian bận tâm suy nghĩ xem hôm nay sẽ phải mặc gì, nhờ … Xem thêm

ĐẠI DỊCH ỈA CHẢY

Dịch bệnh ỉa chảy đang hoành hành khắp vùng, và nó bắt …

ĐẠI DỊCH ỈA CHẢY

Dịch bệnh ỉa chảy đang hoành hành khắp vùng, và nó bắt đầu lan đến cái cơ quan này. Trớ trêu thay, nạn nhân bị nhiễm bệnh đầu tiên lại là ông giám đốc – người đứng đầu cơ quan. Cái này thực ra cũng không khó … Xem thêm

XÃ HẠNH PHÚC

Hôm trước tôi qua hàng xóm chơi đúng lúc đài truyền hình của …

XÃ HẠNH PHÚC

Hôm trước tôi qua hàng xóm chơi đúng lúc đài truyền hình của xã đưa tin rằng xã tôi vừa lọt vào top những xã hạnh phúc và đáng sống nhất của huyện. Tôi cứ ngẩn ngơ một hồi, rồi cuối cùng đành quay sang hỏi bác hàng … Xem thêm

PHIẾU BÉ NGOAN

Hôm trước đi đón con ở lớp mẫu giáo, thấy mặt nó buồn hiu, tôi hỏi sao thế,…

PHIẾU BÉ NGOAN

Hôm trước đi đón con ở lớp mẫu giáo, thấy mặt nó buồn hiu, tôi hỏi sao thế, nó nói cả lớp đều được phiếu bé ngoan, mỗi mình nó không được, nên nó tủi. Thấy con thế tội quá, tôi liền chạy vào, xin cô giáo một … Xem thêm

DỰ GIỜ

Nghe tin có đoàn ở trên chuẩn bị về trường dự giờ, bà hiệu …

DỰ GIỜ

Nghe tin có đoàn ở trên chuẩn bị về trường dự giờ, bà hiệu trưởng lo sốt vó. Dù mỗi lần họ về cũng chỉ đôi ba tiếng đồng hồ, họp hành xong, dự một hai tiết học là họ lại đi ngay thôi, nhưng để cho đôi ba … Xem thêm

ĐẠI DỊCH ỈA CHẢY

Dịch bệnh ỉa chảy đang hoành hành khắp vùng, và nó bắt …

ĐẠI DỊCH ỈA CHẢY

Dịch bệnh ỉa chảy đang hoành hành khắp vùng, và nó bắt đầu lan đến cái cơ quan này. Trớ trêu thay, nạn nhân bị nhiễm bệnh đầu tiên lại là ông giám đốc – người đứng đầu cơ quan. Cái này thực ra cũng không khó … Xem thêm

CƯỚP VỢ

Tôi người miền xuôi, nhưng lại chơi với một thằng trên miền núi, tên …

CƯỚP VỢ

Tôi người miền xuôi, nhưng lại chơi với một thằng trên miền núi, tên nó là Cờ Sặc, người ở bản Cờ Su.

Cờ Sặc kể rằng thanh niên bản nó mà ưng em nào thì khỏi cần tán tỉnh, chỉ cần rình mò, nấp trong bụi cây ven rừng, … Xem thêm

SƯỚNG

Tôi đang được tận hưởng tất cả những điều tuyệt vời tôi đã từng mơ ước: tiền nhiều như nước, biệt thự to đùng, xe Camry xịn, iPhoneX bản cao cấp nhất 256G, tủ lạnh, tivi, karaoke hát thỏa thuê, và quan trọng hơn cả là không còn bị … Xem thêm

CHẤM ĐIỂM CHỒNG

Vừa rồi có phong trào chấm điểm chồng. Đại loại là ông chồng nào mà hội tụ đủ 10 tiêu chí gồm: không đong đưa gái cơ quan, về thẳng nhà sau khi tan làm, vợ về muộn chủ động đón vợ, giao hết lương cho vợ, không … Xem thêm

TẾT NỘI HAY TẾT NGOẠI?

Có lẽ lúc tôi cầu hôn vợ tôi, cô ấy chưa nghĩ đến chuyện mỗi năm sẽ phải về ăn Tết ở quê chồng, chứ nếu nghĩ tới, khả năng cao là giờ tôi vẫn đang ế vợ.

Hành trình hơn trăm ki-lô-mét trên chiếc xe … Xem thêm

BỘ PHÒ

Từ lâu, tôi đã rèn cho mình được một thói quen: cứ khi nào trượt lô, tôi lại đi đá phò để giải đen, còn nếu trúng, tôi sẽ đi đá phò để ăn mừng. Chả biết có phải nhờ thế không mà mấy anh em trong khu coi … Xem thêm

Đợt bán sách của Tòng đã xong từ cả tháng nay rồi, nhưng đến nay, …

Đợt bán sách của Tòng đã xong từ cả tháng nay rồi, nhưng đến nay, vẫn thỉnh thoảng lại có người hỏi mua, và Tòng toàn trả lời là hết rồi, vì cứ lắt nhắt với số lượng ít nên Tòng ngại, không muốn bán. Tuy nhiên, mấy hôm nay … Xem thêm

Chắc cái bao cao su Tòng cầm trên tay là cái bao cao su đắt nhất thế giới rồi: nó có giá trị bằng nguyên một cái ô tô cơ mà?

Ở cái “cửa hàng tiện lợi” độc nhất vô nhị này các bạn sẽ được trải nghiệm cảm giác sống … Xem thêm

TÔI ĐI ĂN CƯỚP

Ruộng dưa chuột nhà tôi năm nay được mùa, quả nào quả nấy đều dài, to, cong, đầu nhẵn mọng, cấu nhẹ phát là nhựa trắng chảy ra rin rỉn. Thế nhưng đành vứt ngoài ruộng cho mấy con bò cái nó ngậm, chả thèm thu hoạch, … Xem thêm

PHỤ NỮ THẬT TINH TẾ

Vợ tôi là một người phụ nữ rất tinh tế, bởi thế, không bao giờ vợ nói thẳng ra là vợ đang muốn gì, mà vợ chỉ bóng gió xa xôi để cho tôi tự hiểu. Lấy ví dụ như buổi tối đầu tiên tôi và … Xem thêm

PHIẾU BÉ NGOAN

Hôm trước đi đón con ở lớp mẫu giáo, thấy mặt nó buồn hiu, tôi hỏi sao thế,…

PHIẾU BÉ NGOAN

Hôm trước đi đón con ở lớp mẫu giáo, thấy mặt nó buồn hiu, tôi hỏi sao thế, nó nói cả lớp đều được phiếu bé ngoan, mỗi mình nó không được, nên nó tủi. Thấy con thế tội quá, tôi liền chạy vào, xin cô giáo một … Xem thêm

Em không thể tin rằng chúng mình đã chia tay, bởi những lời yêu thương …

Em không thể tin rằng chúng mình đã chia tay, bởi những lời yêu thương ngọt ngào đắm say vẫn như còn ăng ẳng đâu đây…

Em đã nghĩ rằng tình yêu anh dành cho em là lâu dài – dù thời gian và dụng cụ anh dùng để thể hiện … Xem thêm

phòng khám đa khoa quốc tế

CHÚ TÔI CŨNG KHÓC

Chú tôi là một người đàn ông lạnh lùng và giỏi che giấu cảm xúc. Sống cùng chú tôi hơn nửa đời người rồi mà cô tôi mới chỉ chứng kiến đúng hai lần chú khóc.

Lần thứ nhất, là trường hợp như người đời vẫn nói: đàn … Xem thêm

CHUYỆN TÌNH NÀNG SƠN NỮ TÊN TỜ-RINH

Tờ-Rinh nổi tiếng xinh và gợi tình nhất bản. …

CHUYỆN TÌNH NÀNG SƠN NỮ TÊN TỜ-RINH

Tờ-Rinh nổi tiếng xinh và gợi tình nhất bản. Tờ-Rinh đi bới khoai ngoài rẫy, chả cần phải dùng cuốc thuổng đào xới, chỉ cần vén váy, những củ khoai to và dài đã tự động rẽ đất ngỏng lên; Tờ-Rinh đi bẻ ngô … Xem thêm

FIRST SEVEN JOBS

1. Nhổ tóc trắng

Hồi bé, có bà bên hàng xóm hay thuê tôi …

FIRST SEVEN JOBS

1. Nhổ tóc trắng

Hồi bé, có bà bên hàng xóm hay thuê tôi nhổ tóc trắng. Mỗi chiếc tóc trắng nhổ được, bà ấy trả tôi hai trăm đồng. Nghe thì ngon vậy, nhưng tóc trắng trên đầu bà ấy khá ít, thành ra kiếm được một sợi … Xem thêm

Xem thêm bài viết cùng chuyên mục
Loading...