TẾT NỘI HAY TẾT NGOẠI?

Có lẽ lúc tôi cầu hôn vợ tôi, cô ấy chưa nghĩ đến chuyện mỗi năm sẽ phải về ăn Tết ở quê chồng, chứ nếu nghĩ tới, khả năng cao là giờ tôi vẫn đang ế vợ.

Hành trình hơn trăm ki-lô-mét trên chiếc xe khách cũ rích, chật ních như nhồi lợn, và cả hơn nửa cây số cuốc bộ từ quốc lộ vào nhà trên con đường quê lổn nhổn đất đá – khiến hai bên đế cao gót của vợ mấy lần lẹo trẹo như chực bung ra – chỉ là màn khởi động cho những áp lực và mệt mỏi mà vợ tôi sắp phải trải qua…

Về tới nhà, đúng lúc cả họ đang sắp cỗ. Vợ tôi cúi đầu lễ phép chào các cụ, các ông, các bà, các anh, các chị, các cô, rồi xoa đầu hỏi han các em nhỏ. Cố nội tôi – tuy đã già, chân tay đã yếu, nhưng mắt vẫn rất tinh, tai vẫn rất thính, và rất khó tính – đang ngồi trên thềm, thấy vậy thì thủng thẳng bảo: “Ở thành phố phóng khoáng thế nào cũng được, nhưng về quê chồng thì phải biết tôn ti trật tự nhà chồng: ai đời cháu dâu lại đi xoa đầu chú mình như vậy mà coi được sao?”. Vợ tôi ngớ người: hoá ra, trong đám mấy đứa trẻ vợ vừa xoa đầu ấy, có một thằng là con út của một ông nào đó mà ông ấy lại bằng vai với ông nội tôi, tức là cái thằng nhóc đó tuy mới năm, sáu tuổi, nhưng nó lại bằng vai với bố tôi, và vợ tôi phải gọi nó bằng chú. Từ lúc ấy, gặp đứa trẻ con nào vợ cũng cúi đầu: “Cháu chào cô, cháu chào chú!”. Vợ bảo vậy cho ăn chắc: thà chào nhầm còn hơn bỏ sót.

Đi đường bụi bặm, vợ muốn ra giếng rửa mặt mũi chân tay, nhưng vì giếng đông người đang sắp cỗ quá, vợ đành phải ra rửa ở cầu ao. Cầu ao nhà tôi bằng đá mọc đầy rêu xanh rì rất trơn, vợ sợ ngã nên chỉ dám nhún chân rón rén. Tôi bảo: “Em cứ thoải mái đi, không ngã được đâu mà lo. Anh sống ở quê bao nhiêu năm, mới chứng kiến đúng một lần bác hàng xóm nhà anh bị ngã ở cầu ao này thôi”. Vợ hỏi lại: “Bác ấy ngã rồi có bị sao không?”. Tôi đáp: “Bị ảnh hưởng chút thôi, nhưng vẫn làm việc nhà được, kia kìa, bác ấy kia kìa!” – vừa nói tôi vừa chỉ về phía góc sân bên nhà hàng xóm, nơi có một bác đang cố dùng cánh tay bị khoèo của mình kẹp cái rổ bên hông, cánh tay lành lặn còn lại thì cầm chiếc sào dài chọc chọc mấy quả khế, chắc để nấu canh chua. Mỗi lần có khế rụng xuống sân, bác lại lết lết cái chân thọt của mình tới nhặt khế bỏ vào rổ, xong ngửa cổ lên trời cười hềnh hệch… Vợ nhìn vậy thì chả hiểu sao lại bỏ lên bờ luôn, bảo không cần rửa ráy gì nữa!

Đến bữa cơm, tôi quan tâm, gắp thức ăn cho vợ, nhưng tôi để ý thấy vợ chỉ ăn cá chứ không ăn rau, tôi hỏi tại sao, vợ bảo: “Tại lúc nãy, em thấy một cô rửa rau ngoài cầu ao nhà mình, đang rửa thì có một thằng nhỏ chạy tới ngồi cạnh cô ấy rồi nó tụt quần ỉa thẳng xuống ao”. Tôi cười: “Không sao! Ỉa xuống cục nào là cá nó xơi sạch cục ấy, không lẫn vào rau được đâu mà sợ! Mà không ăn rau thì thôi, ăn cá đi! Cá ao nhà đấy!” – tôi lại gắp thêm miếng cá nữa quẳng vào bát cho vợ, rồi cũng chả hiểu sao vợ lại bỏ bát đũa xuống, bảo không cần ăn uống gì nữa!

Tưởng đi đường mệt thì đêm hôm đó vợ tôi sẽ ngủ ngon, nhưng không: đang quen thành phố nằm đệm êm ái, thơm tho, giờ về quê nằm thang tre chiếu cói, vợ đau lưng, trằn trọc không ngủ được, mỗi lần vợ trở mình, cái thang giường lại kêu lên kèng kẹc như tiếng con thạch sùng não nùng gọi bạn tình trong đêm tuyệt vọng…

Được một lúc yên yên, tưởng là vợ ngủ, ai ngờ, lại thấy vợ nhỏm dậy đòi đi ỉa, rồi hỏi nhà vệ sinh ở đâu. Tôi bảo vợ cứ đi ra chỗ đống rơm, rồi cắt qua vườn mía, men dọc theo bờ ao, qua chuồng trâu, đến khóm dâu um tùm là tới! Giờ nghĩ lại mới thấy lúc ấy tôi tệ: đáng ra tôi phải dậy đưa vợ ra tận nơi chứ. Chợt ngẫm tới câu nói của một nhà hiền triết phương Tây mà thấy đúng quá, ông ấy nói là: “Một người chồng tốt phải là người chồng luôn ở bên vợ không chỉ những lúc vui, mà cả những lúc buồn” – buồn này chắc có bao gồm cả buồn ỉa…

Tôi ngủ thêm được một lát tới khoảng 4 giờ sáng thì phải dậy để cùng cả nhà chọc tiết lợn giã giò. Vợ tôi đương nhiên cũng phải dậy theo vì làm gì có chuyện mọi người dậy hết mà con dâu lại được nằm ngủ, dù rằng dậy thì vợ tôi cũng chả giúp được gì nhiều: chỉ ngồi bóc mấy củ tỏi, nhặt mấy cọng rau thơm. Nhìn vợ thiếu ngủ tóc tai bơ phờ, vừa nhặt rau vừa ngáp liên hồi, tôi nhớ lại bộ phim mới xem trên tivi hôm trước: bộ phim nói về một cô gái bỏ nhà ra đi dặt dẹo lang thang rồi dính vào nghiện ngập, không có tiền hút hít, cô đành ngồi vạ vật ở đường ngáp vặt ngửa tay xin tiền người qua lại…

Cỗ bàn dọn lên, mọi người ngồi ăn rôm rả, nhưng lại không thấy ông trưởng họ đâu, lát sau mới thấy ông vào, vẻ mặt ông đầy hậm hực: “Tôi vừa giẫm phải cứt ở gần chỗ đống rơm. Đứa nào, đứa nào mất dạy ỉa bậy mà lại ỉa ở giữa lối đi vậy hả?”. Mọi người dừng đũa, xôn xao. Tôi liếc qua vợ, thấy mặt vợ đỏ bừng. “Thôi xong, chắc đêm qua sợ tối, vợ tôi không dám ra hố xí mà ỉa luôn ở chỗ đống rơm rồi” – tôi nghĩ vậy và lại cúi mặt ăn, chẳng biết nói gì. Rồi một bà cô vừa nhai nhồm nhoàm, vừa nói bằng giọng đầy từng trải: “Chắc là con chó, con mèo nào đó nó ỉa thôi, chứ làm gì có người nào mà lại vô ý thức đến thế!”. Nhưng ông trưởng họ vẫn chưa chịu: “Cô nói thế nào ấy chứ! Tôi từng này tuổi đời, đầu hai thứ tóc rồi, hơn bốn mươi năm công tác trong ngành văn hóa, về hưu lại là thành viên tích cực của hội hưu trí thôn, chả lẽ, tôi không phân biệt được cứt người với cứt chó hay sao?”.

Sợ không khí trở thành căng, tôi đành lên tiếng xoa dịu: “Thôi ông trưởng họ ơi! Ai ỉa thì cũng đã ỉa rồi! Mời ông ăn luôn đi cho nóng, kẻo cơm với thức ăn nguội hết bây giờ!”.

Về quê ăn Tết có 5 ngày mà vợ hốc hác, gầy sụt đi mất 4 cân. Tôi hỏi vợ: “Em có thích về nhà ngoại ăn một cái Tết thảnh thơi mà chẳng phải lo lắng, nghĩ ngợi gì hay không?”. Vợ nghe vậy thì không trả lời mà hỏi lại: “Thế giờ có một cô nàng xinh tươi, tuổi vừa mười tám đôi mươi rủ anh đến một resort để nghỉ ngơi, không phải lo lắng nghĩ ngợi gì, thì anh có thích không?”. Tôi đáp: “Tất nhiên là thích, nhưng anh sẽ không đi, vì anh còn trách nhiệm với gia đình, vợ con”. Vợ mỉm cười, bảo: “Em cũng thế!”.

Ừ! Đúng thật! Được về nhà mẹ đẻ mình ăn một cái Tết vô tư, thoải mái thì người vợ nào mà chẳng mơ, chẳng khoái. Nhưng ít người làm vậy, bởi lẽ cuộc đời không chỉ đơn giản là sống cho mình, mà còn phải sống vì chồng, vì con, vì trách nhiệm với gia đình. Tất nhiên, vẫn sẽ có những người phụ nữ làm được như thế: đó là những người chưa có chồng con, gia đình, hoặc có rồi nhưng mà coi như là không có!

Đây là bài viết Tòng định gửi tham gia cuộc thi Tết nhà ngoại – Đừng ngại sẻ chia, nhưng vì giải thưởng cao quá, sợ đoạt giải có nhiều tiền lại đâm ra ăn chơi sa đọa nên lại thôi không gửi nữa mà đăng lên page này cho mọi người đọc. Còn các bạn, ai có những quan điểm và câu chuyện thú vị về chủ đề này, và muốn có nhiều tiền để trở nên hư hỏng,, thì cứ gửi bài dự thi ở link này nhé: http://tetnhangoai.vn
Chúc mọi người sớm hư hỏng!

Vo_tonq_danh_meo

6 tháng trước
LoadingLưu bài viết

Top comments:

  • Trịnh Việt Hà

    Trịnh Việt Hà

    Bác Tòng viết hay wa, nhg còn nợ bài về quê ngoại ăn tết nữa cho nó đủ cặp nha.quá tuyệt

  • Long Nhật La

    Long Nhật La

    Bác tham gia có khi giật giải luôn chứ đùa =)))

    “Ai ỉa thì cũng ỉa rồi. Mời ông ăn luôn đi cho nóng kẻo cơm với thức ăn nguội hết.”

    Em vẫn yêu cách dùng từ của anh như hồi mới like page =))))

  • Nguyet Nguyen

    Nguyet Nguyen

    Lâu lâu ba bốn năm cho vợ về ngoại ăn tết 1 lần cho thảnh thơi K lo nghĩ bác ạ. E biết là e chỉ mong thôi chứ K bao giờ dc. Cũng tuỳ vào điều kiện từng ng nữa. Cứ nhất nhất vì gia đình Ck con thì những ng sinh con gái gả con lấy Ck rồi là thui thủi ăn tết 1m à???

  • Thanh Tịnh Tâm

    Thanh Tịnh Tâm

    Ai ỉa cũng ỉa rồi , mời ông ăn luôn cho nóng , kẻo cơm với thức ăn nguội hết bây giờ . ” lối chơi chữ bác tòng quá dữ ” ha ha

  • Nguyễn Minh Sơn

    Nguyễn Minh Sơn

    Đúng là ko cười nổi. Quê nội mình ở Hà Tĩnh. So ra thì nhờ ông bác làm du lịch nên ở nhà cũng văn minh hơn bài viết một tí. Nhắn nhủ anh em có hoàn cảnh tương tự bài viết. Hãy thuê khách sạn hoặc nhà nghỉ gần nhà. Như nhà em ở Hồng Lĩnh nhưng vẫn thuê khách sạn ở tp Vinh. Trước khi về nhà thì vào ks, để lại vali, túi đồ, thay giầy rồi mang quà về nhà thôi. Ăn cỗ no say, đến tối ra khách sạn ngủ. Vừa tiện vệ sinh, vừa không lo chuyện phát sinh ngoài ý muốn. Đến hôm về là về thôi.

  • Định

    Định

    “Không sao! Ỉa xuống cục nào là cá nó xơi sạch cục ấy, không lẫn vào rau được đâu mà sợ! Mà không ăn rau thì thôi, ăn cá đi! Cá ao nhà đấy!”
    😀 Hồng Lê

  • Nguyễn Thanh Tùng

    Nguyễn Thanh Tùng

    Năm đầu vợ về làm dâu, nhà vợ gần khoang 10 km, hai vợ chồng lếch nhếch từ sg về. 28-29 tết vợ bảo chở lên ông bà ngoại chơi tối tí rồi về, ai dè ông bà thương con cháu quá… cứ giữ lại ngủ! Vợ với con ở lại kêu sáng sớm mai tinh mơ rồi về, mình ko chịu nen đi về , hôm sau cũng khỏi đón luôn… đang ngủ , ông bác sang kêu mày đi đón vợ con mày về đi cháu, ai lại để thế rồi làng xóm ng ta nhìn vào ng ta nói cho. Vật vờ mãi đến lúc đi đón con dâu cả về thì bà nội thang be đã làm xong con gà cúng giao thừa! Cũng may nhà vợ gần 10 km! Hương Bách

  • Quỳnh Mun

    Quỳnh Mun

    Em cũng đi làm dÂU xa, cách nhà mẹ đẻ gần 400 cây số,
    Ngày còn con gái, chưa bao giờ mò vào bếp nấu món j cho ra hồn
    Thêz mà từ tết về nhà ck là cứ lao đầu vakf nấu nấu sắp sắp
    Ăn xong dọn dẹp r rửa bát sml!!
    Thế ms ns sống vì ck vì con nên ms vy!

Các bài viết cùng chuyên mục:

NGƯỜI SÁN PHỬ

Sán Phử là một nhóm dân tộc thiểu số (có họ rất gần với dân tộc Sán Dìu và Sán Dập), sống tập trung ở ven biển của một tỉnh miền núi phía Nam. Người Sán Phử không ai là không biết đến Tập đoàn Phân Ị hùng … Xem thêm

KHÔNG GÌ LÀ LÃNG PHÍ!

Hôm ấy là buổi đầu tiên tôi đi làm. Có vẻ, tôi hợpvới công việc này thì phải, bởi vừa chống xe, ngồi chưa nóng chỗ, đã có khách tới ngay…

– Chào anh! Anh đi đâu lên em chở ạ? Mở hàng em lấy rẻ thôi!
Xem thêm

Tôi đang ngồi bán vé số ở ngay chỗ ngã tư, dưới gốc cây xà cừ, đoạn gần cột đèn xanh đèn đỏ, thì có chiếc xe ô tô dừng lại, rồi gã tài xế mở cửa kính, thò cổ hỏi tôi là đèn xanh được bao lâu rồi. Tôi ...

Tôi đang ngồi bán vé số ở ngay chỗ ngã tư, dưới gốc cây xà cừ, đoạn gần cột đèn xanh đèn đỏ, thì có chiếc xe ô tô dừng lại, rồi gã tài xế mở cửa kính, thò cổ hỏi tôi là đèn xanh được bao lâu rồi. Tôi … Xem thêm

play Tôi có thằng bạn thân, thằng này phải nói nó có tầm nhìn khá hạn …

Tôi có thằng bạn thân, thằng này phải nói nó có tầm nhìn khá hạn hẹp. Chỉ cần nó thích thứ gì đó ở một điểm nào đó là nó bỏ tiền ra mua ngay mà không cần quan tâm hay suy xét đến những nhược điểm của cái thứ … Xem thêm

NỘP 100K RỒI CHẠY NGAY ĐI

Chị họ tôi bỏ nhà ra đi đã hơn chục năm. Không ai biết chị đi đâu, làm gì trong suốt quãng thời gian dài đằng đẵng ấy. Lý do vì sao chị họ tôi bỏ nhà ra đi thì lát nữa tôi sẽ nói … Xem thêm

Ai hẳn là cũng có một loài hoa yêu thích của riêng mình: thường thì là hồng, ly, cúc, mai, đào, huệ… nhưng cũng có trường hợp cá biệt, như con bạn tôi, chỉ thích hoa súng, loại hoa súng đen thường nở về đêm, mỗi đêm có thể nở … Xem thêm

HAI SỐ PHẬN

Ông bác mình có hai thằng con sinh đôi, giống nhau y hệt cả về hình thức, tính cách lẫn tâm hồn. Hai thằng đó học lực, trình độ như nhau, và lấy vợ cùng ngày với nhau luôn. Nhà nghèo, nên cưới xong, ông bác mình cho … Xem thêm

THẠC SĨ THÁI DÂM

Anh Thái dâm học cùng trường Đại học Đại Du với tôi, nhưng trên tôi một khóa. Hai anh em đều là thủ khoa và đều là những sinh viên xuất sắc nên thường xuyên gặp gỡ nhau ở các buổi lễ biểu dương, khen thưởng của … Xem thêm

PHIẾU BÉ NGOAN

Hôm trước đi đón con ở lớp mẫu giáo, thấy mặt nó buồn hiu, tôi hỏi sao thế,…

PHIẾU BÉ NGOAN

Hôm trước đi đón con ở lớp mẫu giáo, thấy mặt nó buồn hiu, tôi hỏi sao thế, nó nói cả lớp đều được phiếu bé ngoan, mỗi mình nó không được, nên nó tủi. Thấy con thế tội quá, tôi liền chạy vào, xin cô giáo một … Xem thêm

KHỞI NGHIỆP

Tôi có thằng bạn cùng lớp đại học, sau khi tốt nghiệp, nó không …

KHỞI NGHIỆP

Tôi có thằng bạn cùng lớp đại học, sau khi tốt nghiệp, nó không đi xin việc mà quyết định khởi nghiệp bằng cách mở một cửa hiệu thuốc nam tại nhà. Nó đã chịu khó mày mò, nghiên cứu, áp dụng các bài thuốc cổ truyền của dân … Xem thêm

ÂN NHÂN

Bữa đó, tôi đang giặt quần áo cho vợ tôi ngoài giếng thì có thằng em – chắc đang định cầu hôn bạn gái – đến tận nhà nhờ tôi đưa nó đi mua nhẫn. Tôi dù rất muốn giúp nó nhưng cũng đành bất đắc dĩ lắc đầu: … Xem thêm

Mark Zuckerberg – ông chủ của Facebook – là người thành công và có tầm ảnh hưởng toàn cầu, tuy nhiên Mark chỉ thường xuyên mặc chiếc áo màu thun xám vì không muốn phải mất thời gian bận tâm suy nghĩ xem hôm nay sẽ phải mặc gì, nhờ … Xem thêm

THƯ GỬI ÔNG ĐỊA

Đêm qua, ông có hiện về báo mộng cho con, trách con là độ này sao toàn thắp hương suông, chả thấy mua hoa quả, thịt thà, vịt gà về cúng ông. Lúc ấy, con cũng đã định giải thích, nhưng vì đang buồn ngủ quá, nên … Xem thêm

XANH XANH ĐỎ ĐỎ

Sáng chưa kịp mở mắt thì vợ đã vứt cho nắm tiền vào mặt. Đang ngơ ngác không…

XANH XANH ĐỎ ĐỎ

Sáng chưa kịp mở mắt thì vợ đã vứt cho nắm tiền vào mặt. Đang ngơ ngác không hiểu vì sao thì vợ lại quẳng thêm con dao, rồi bảo: “Nếu tìm được thằng Thắng “kiệt” về đây, thì số tiền này sẽ là của ông; còn … Xem thêm

U TÂM Ở QUẤT LÂM

Để có được vị trí và sự thành công trong lĩnh vực phò như hiện nay, thì tôi – cũng như nhiều chị em đồng nghiệp khác đang công tác tại Quất Lâm – phải mang ơn U Tâm rất nhiều.

Nhớ thuở chập chững … Xem thêm

Hôm ấy, đột nhiên con nhóc nhà mình hỏi: “Bố ơi, tại sao lúc đi ngủ, con nằm ở giữa hai bố mẹ, mà sáng dậy, con lại cứ bị đẩy vào góc trong vậy?”. Mình sững người, chợt nhận ra con đã đủ lớn để được nghe một câu … Xem thêm

Lời xin lỗi!

Lời xin lỗi này dành cho những bạn đã đặt sách từ Tòng. Tòng xin lỗi vì đã để các bạn phải đợi lâu. Trọn bộ có 5 cuốn thì 4 cuốn đã sẵn sàng, địa chỉ, thông tin cũng đã sẵn sàng (như trong ảnh). Chỉ đợi ...

Lời xin lỗi!

Lời xin lỗi này dành cho những bạn đã đặt sách từ Tòng. Tòng xin lỗi vì đã để các bạn phải đợi lâu. Trọn bộ có 5 cuốn thì 4 cuốn đã sẵn sàng, địa chỉ, thông tin cũng đã sẵn sàng (như trong ảnh). Chỉ đợi … Xem thêm

KHI PHỤ NỮ LÁI XE

Hôm trước tôi đi nhờ ô tô với vợ chồng ông anh tới ăn liên hoan giỗ cụ thằng bạn. Đám giỗ vui quá nên hai anh em uống say mềm, lúc về, tôi bảo anh: “Say thế này lái xe nguy hiểm lắm! Hay mình … Xem thêm

Chào các bạn!

Có khá nhiều bạn hỏi về việc mua trọn bộ sách (gồm 6 quyển) của Tòng, nhưng vì một số đầu sách đã hết, thành ra Tòng vẫn hẹn các bạn là khi nào có sách tái bản thì Tòng sẽ thông báo. Và hôm nay, rất vui … Xem thêm

PHÒ NHẬT

Hôm qua ông anh mời tôi đi đá phò nhân kỉ niệm một năm ngày cưới của vợ chồng ông ấy. Tôi phần vì rất quý ông anh, phần vì rất thích đá phò, nên đành nhận lời. Tưởng đi đá ở mấy quán phò quen gần nhà thôi, … Xem thêm

Xem thêm bài viết cùng chuyên mục
Loading...