TRẬN ĐỒ BÁT NHÁO!

Hồi chiều, quân sư Khổng Minh nhắn tin báo không ăn cơm nhà, nên Lưu Bị cũng chả buồn nấu nướng gì, đến bữa Lưu Bị ra ngay đầu ngõ định ăn tạm bát cháo vịt hoặc miến ngan là xong. Thế nhưng khi đi qua quán bún ốc, thấy treo cái biển khuyến mại khủng, Lưu Bị phi luôn vào, hỏi khuyến mại thế nào, chủ quán bảo: “20k một bát, rau và bún theo suất, còn ốc cho ăn thoải mái!”.

Lưu Bị khoái quá, gọi luôn một bát bún to như cái bô đi ỉa, rồi lại hỏi chủ quán: “Lấy thêm ốc ở đâu?”. Chủ quán hất hàm về phía cái chậu đen sì đặt ngay trước cửa nhà vệ sinh, bảo: “Đấy! Thích ăn bao nhiêu thì lấy!”. Lưu Bị lao ngay tới, vốc liền mấy vốc ốc vào bát, rồi vừa nhai nhồm nhoàm vừa hỏi lại cho ăn chắc: “Có thật là ăn thêm ốc không mất tiền không?”. Chủ quán bực ra mặt: “Khổ lắm! Đã bảo là không rồi mà! Ăn được bao nhiêu thì cứ lấy đi! Đằng nào tí nữa chả nấu cho lợn!”.

Ai cũng biết Lưu Bị là người dễ ăn, nhưng không phải ai cũng biết Lưu Bị còn là người rất dễ ỉa. Và có lẽ vì dễ ỉa quá nên từ lúc ở quán bún ốc về cho đến bây giờ đã là quá nửa đêm rồi mà cứ lên giường nằm được 5 phút thì bụng Lưu Bị lại quặn lên như đau bụng kinh, và lại phải vùng dậy, lao vào nhà vệ sinh, đóng cửa, ngồi một mình trong đó cả nửa tiếng đồng hồ. Tính ra, cứ cái đà này thì đêm có 5 canh, chắc Lưu Bị chỉ ngủ được 1 canh, còn lại 4 canh là ỉa!

Vừa lom khom đẩy cửa toa-loét chui ra, toan tranh thủ vào phòng ngủ thêm vài phút lấy sức lát ỉa tiếp, chợt Lưu Bị nghe từ sau lưng, một giọng nói sang sảng nhưng trầm ấm vang lên: “Chúa công đi ỉa không xả nước à?”.

Lưu Bị quay lại, nhận ra là Khổng Minh, liền vội vã thanh minh: “5 phút nữa ta lại ỉa, xả làm cái gì! Mà quân sư về hồi nào? Sao không lên giường nghỉ đi, còn ngồi thù lù ra đó?”.

Khổng Minh nghe vậy thì thở dài, vuốt chòm râu dài và xoăn như lông bẹn, giọng nghèn nghẹn đầy ưu tư: “Đại nghiệp của chúng ta còn nhiều chông gai, mà nhân tài thì cứ như gái trinh, ngày một khan hiếm và khó kiếm! Không có nhân tài, lấy ai cùng chúng ta tạo dựng cơ đồ? Chúa công bảo thần không lo sao được!”.

Lưu Bị gật gù, mặt hơi nhăn lại, không biết vì đang đăm chiêu nghĩ suy hay đang đau bụng buồn ỉa. Rồi Lưu Bị cất giọng thăm dò:

– Quân sư thấy Thẩm Du thế nào?

Khổng Minh khẽ giật mình:

– Dạ! Lâu rồi thần có thẩm du nữa đâu! Sao chúa công lại hỏi vậy?

– Không! Ý ta muốn nói đến Thẩm Du – em trai của Chu Du, một võ tướng lẫy lừng của Đông Ngô! Tên này võ nghệ cao cường, mưu lược hơn người, nếu quân sư muốn, ta sẽ chiêu mộ hắn về dưới trướng quân sư.

– À, tên Thẩm Du đó không ổn lắm! Thần nhớ có lần thần và Kim Tử Long…

– Triệu Tử Long chứ?

– À vâng, thần nhầm, thần và Triệu Tử Long đi thị sát ở Quất Lâm, có gặp Thẩm Du cũng đi đá phò ở đó! Một võ tướng trong lúc công danh còn dở dang, sự nghiệp còn ngổn ngang mà vẫn có tâm trạng đi đá phò, thì sao làm nên nghiệp lớn được! Hơn nữa, Thẩm Du cũng chưa giải được Trận đồ bát quái của thần, nên chưa thể coi là giỏi!

– Vậy còn Tào Lôn – cháu của Tào Tháo và con của Tào Lao – thì sao? Đó cũng là một trang anh hào kiệt xuất! Nếu quân sư thích, ta cũng có thể thu phục hắn về phục dịch quân sư!

– Tào Lôn cũng không ăn thua chúa công ạ! Thần nhớ, có lần thần và Trường Vũ…

– Quan Vũ chứ?

– À vâng! Thần và Quan Vũ có đến phòng khám nam khoa, cũng bắt gặp Tào Lôn đang chữa bệnh lậu ở đó! Hào kiệt và xuất chúng cỡ nào thì chưa rõ, nhưng để dính bệnh lậu thì chứng tỏ hắn là một người bất cẩn! Mà bất cẩn là điều tối kỵ của nghiệp binh đao. Thêm nữa, Tào Lôn cũng chưa giải được Trận đồ bát quái của thần, nên chưa thể coi là giỏi!

Lưu Bị không nói gì, chỉ thở dài, lôi điện thoại ra lướt web. Chả biết Lưu Bị đang đồng thuận, hay là đang thầm ngán ngẩm cái sự khắt khe của Khổng Minh nữa. Rồi như đọc được tin gì đó sốc lắm, Lưu Bị liền dí điện thoại vào mặt Khổng Minh, giọng ngỡ ngàng: “Quân sư nhìn đi, những cái thanh chắn trên vỉa hè của Thành phố Hồ Chí Minh này được sắp đặt rất tinh vi, không thua kém Trận đồ bát quái của quân sư là mấy!”.

Khổng Minh vừa nhìn ảnh thì cũng lập tức kêu lên kinh ngạc: “Trời ơi! Không những không thua mà nó còn phức tạp và khó phá hơn Trận đồ bát quái của thần gấp vạn lần nữa kìa! Chỉ tội cho chiếc xe nào lọt vào trận địa này thì coi như suốt đời không cách nào thoát ra được!”.

Lưu Bị nghe vậy thì cười khằng khặc, rồi tiếp tục vuốt vuốt màn hình, cho Khổng Minh xem thêm ảnh chụp những bác xe ôm, những cô đồng nát, những chị em văn phòng đang luồn lách, bốc đầu, phóng xe vèo vèo qua những thanh chắn dễ như ăn kẹo. Khổng Minh há mồm, mừng rỡ reo lên sung sướng: “Chúa công ơi! Người tài đây rồi!Nhiều người tài quá! Cái trận đồ thanh chắn này phức tạp hơn Trận đồ bát quái của thần vạn lần, vậy mà họ giải được dễ dàng quá! Nào! Chúng ta cùng đi chiêu mộ người tài mau thôi!… Ủa? Chúa công đâu rồi?”.

Khổng Minh hỏi bằng giọng ngơ ngác khi quay sang mà không thấy Lưu Bị đâu. Rồi Khổng Minh nghe tiếng Lưu Bị từ nhà vệ sinh vọng ra:

– Ta đang ỉa mà! Đợi ta ỉa xong rồi đi!

– Trời ạ! Việc chiêu mộ nhân tài để cùng chúng ta hoàn thành đại nghiệp quan trọng hơn hay việc ỉa quan trọng hơn? Đã bảo là nhân tài hiếm như gái trinh, không nhanh là bọn khác nó hốt luôn!

Lưu Bị vẫn vừa ỉa vừa nói vọng ra:

– Gì mà hiếm như gái trinh? Quân sư vừa xem ảnh rồi đó thôi, có mà nhân tài ở đó nhiều như phò! Cứ ỉa xong đã rồi đi! Vội gì!

Tác giả: Võ Tòng Đánh Mèo

Vo_tonq_danh_meo

gallery 11 tháng trước
LoadingLưu bài viết

Top comments:

  • Nguyễn Quyết Thắng

    Nguyễn Quyết Thắng

    :)))) Tào Lôn

  • Chấm Hết

    Chấm Hết

    Chắc các bác này ở trong tphcm thi bằng lái lụa lắm đây :)))

  • Hà Phương

    Hà Phương

    Vãi cả nhân tài nhiều như phò…..tại hạ bái phục

  • Minh Đức

    Minh Đức

    Tào lôn:-))

  • Khổng Minh

    Khổng Minh

    vãi cả Tào Lôn

  • Nguyễn Phương

    Nguyễn Phương

    Giờ mới đc lên top

  • Dép Rách

    Dép Rách

    Cái từ cười ” Khằng khặc” nghe quen quen.

  • Phạm Đức Tuyên

    Phạm Đức Tuyên

    Cứ như đi lái bằng ấy

  • Jimmy Dũng

    Jimmy Dũng

  • Nguyễn Đạt

    Nguyễn Đạt

    con phò là con gì ? =)))

Các bài viết cùng chuyên mục:

QUÀ NOEL CỦA VỢ

Vợ mình có cái tật rất lạ là nhiều lúc đang vui vẻ bình thường đột nhiên mặt vợ tối sầm lại rồi nghiến răng kèn kẹt. Ví như hôm trước ấy, đang nói chuyện vui vẻ, vợ quay sang hỏi: “Tại sao anh lấy em?”. … Xem thêm

Con trai tôi đại diện cho xã đi thi đấu môn bắn cung tại đại hội thể thao toàn huyện, và nó đã xuất sắc giành huy chương vàng. Thành tích tốt vậy, nhưng chả hiểu sao tôi thấy nó có vẻ buồn buồn, tôi tỉ tê hỏi, thì nó … Xem thêm

KHÔNG GÌ LÀ LÃNG PHÍ!

Hôm ấy là buổi đầu tiên tôi đi làm. Có vẻ, tôi hợpvới công việc này thì phải, bởi vừa chống xe, ngồi chưa nóng chỗ, đã có khách tới ngay…

– Chào anh! Anh đi đâu lên em chở ạ? Mở hàng em lấy rẻ thôi!
Xem thêm

DƯƠNG VẬT CỦA THẰNG BẠN TÔI

Thằng bạn tôi bị ung thư dương vật giai đoạn cuối, di căn nổi hạch rồi. Hôm trước tôi nhìn thấy hai cái hạch như hai quả cà dái dê lủng lẳng ở bẹn nó. Đi viện, bác sĩ bảo là hết cách rồi, đưa … Xem thêm

Nghe tin “Thiên Nhục Tinh Vi bị rút giấy phép hoạt động”, không hiểu sao …

Nghe tin “Thiên Nhục Tinh Vi bị rút giấy phép hoạt động”, không hiểu sao tôi cứ thấy lòng buồn nao nao. Buồn hơn cả khi nghe tin mười mấy tấn chuối của nông dân Đồng Nai ế chỏng chơ vì thương lái Trung Quốc đem con bỏ chợ, khiến … Xem thêm

CHUYỆN LẤY CHỒNG

Bữa đó tôi qua nhà chị hàng xóm chơi, thấy tôi mãi vẫn chưa lấy chồng thì…

CHUYỆN LẤY CHỒNG

Bữa đó tôi qua nhà chị hàng xóm chơi, thấy tôi mãi vẫn chưa lấy chồng thì chị sốt ruột nhắc nhở: “Tiến hành nhanh lên em ơi, con gái có thì thôi đấy! Nhà chị nuôi lợn chị biết: lợn nuôi khoảng 2 tháng rưỡi đến 3 … Xem thêm

NHẦM!

Tôi bộc lộ năng khiếu y học ngay từ khi còn rất nhỏ. Bố tôi kể rằng, năm tôi lên ba,…

NHẦM!

Tôi bộc lộ năng khiếu y học ngay từ khi còn rất nhỏ. Bố tôi kể rằng, năm tôi lên ba, tôi đã có khả năng nhìn cứt gà mà kết luận được chính xác con nào đang bị táo bón và con nào đang tiêu chảy (cái này là … Xem thêm

THƯ GỬI ÔNG ĐỊA

Đêm qua, ông có hiện về báo mộng cho con, trách con là độ này sao toàn thắp hương suông, chả thấy mua hoa quả, thịt thà, vịt gà về cúng ông. Lúc ấy, con cũng đã định giải thích, nhưng vì đang buồn ngủ quá, nên … Xem thêm

Tôi đang ngồi bán vé số ở ngay chỗ ngã tư, dưới gốc cây xà cừ, đoạn gần cột đèn xanh đèn đỏ, thì có chiếc xe ô tô dừng lại, rồi gã tài xế mở cửa kính, thò cổ hỏi tôi là đèn xanh được bao lâu rồi. Tôi ...

Tôi đang ngồi bán vé số ở ngay chỗ ngã tư, dưới gốc cây xà cừ, đoạn gần cột đèn xanh đèn đỏ, thì có chiếc xe ô tô dừng lại, rồi gã tài xế mở cửa kính, thò cổ hỏi tôi là đèn xanh được bao lâu rồi. Tôi … Xem thêm

CHUYỆN TÌNH NÀNG SƠN NỮ TÊN TỜ-RINH

Tờ-Rinh nổi tiếng xinh và gợi tình nhất bản. …

CHUYỆN TÌNH NÀNG SƠN NỮ TÊN TỜ-RINH

Tờ-Rinh nổi tiếng xinh và gợi tình nhất bản. Tờ-Rinh đi bới khoai ngoài rẫy, chả cần phải dùng cuốc thuổng đào xới, chỉ cần vén váy, những củ khoai to và dài đã tự động rẽ đất ngỏng lên; Tờ-Rinh đi bẻ ngô … Xem thêm

NÓ VÀ TÔI

Tôi và thằng bạn tôi có rất nhiều điểm cùng: cùng tuổi, cùng quê, cùng học đại học Môi Trường, cùng khoa dọn vệ sinh, cùng ra trường, cùng xin vào làm nhân viên trong ban quản lý vệ sinh của thôn, cùng với mức lương khởi điểm … Xem thêm

phòng khám đa khoa quốc tế

NHỮNG CÁI NHẤT CỦA NĂM 2016
(Phần 1)

Người có nhiều con cháu nhất

Tôi đã nghĩ rằng danh hiệu này khó thoát khỏi tay cụ Dim. Cụ Dim năm nay 90 tuổi, sống bằng nghề thuyền chài, nên mọi người hay gọi là cụ Dim chài. Cụ Dim chài không giàu – … Xem thêm

Mark Zuckerberg – ông chủ của Facebook – là người thành công và có tầm ảnh hưởng toàn cầu, tuy nhiên Mark chỉ thường xuyên mặc chiếc áo màu thun xám vì không muốn phải mất thời gian bận tâm suy nghĩ xem hôm nay sẽ phải mặc gì, nhờ … Xem thêm

KHỞI NGHIỆP

Tôi có thằng bạn cùng lớp đại học, sau khi tốt nghiệp, nó không …

KHỞI NGHIỆP

Tôi có thằng bạn cùng lớp đại học, sau khi tốt nghiệp, nó không đi xin việc mà quyết định khởi nghiệp bằng cách mở một cửa hiệu thuốc nam tại nhà. Nó đã chịu khó mày mò, nghiên cứu, áp dụng các bài thuốc cổ truyền của dân … Xem thêm

PHÒ CHỬI

Hôm trước tôi đi công tác, tiện đường ghé qua Quất Lâm nghỉ chân …

PHÒ CHỬI

Hôm trước tôi đi công tác, tiện đường ghé qua Quất Lâm nghỉ chân và đá quả phò cho lại sức. Dọc con đường ven biển Quất Lâm ấy la liệt các quán phò, nhưng có một quán đông khách nhất, nổi tiếng nhất khu, đó là quán phò … Xem thêm

KHỞI NGHIỆP

Tôi có thằng bạn cùng lớp đại học, sau khi tốt nghiệp, nó không …

KHỞI NGHIỆP

Tôi có thằng bạn cùng lớp đại học, sau khi tốt nghiệp, nó không đi xin việc mà quyết định khởi nghiệp bằng cách mở một cửa hiệu thuốc nam tại nhà. Nó đã chịu khó mày mò, nghiên cứu, áp dụng các bài thuốc cổ truyền của dân … Xem thêm

NÀNG TIÊN CÁ Ở VŨNG ÁNG

Cách bãi biển Vũng Áng một đoạn không xa, dưới làn nước mênh mông đậm…

NÀNG TIÊN CÁ Ở VŨNG ÁNG

Cách bãi biển Vũng Áng một đoạn không xa, dưới làn nước mênh mông đậm mùi hóa chất tanh nồng, có một thủy cung bình lặng với những đàn cá đủ màu lung linh, tung tăng bơi lội, với những rặng san hô mọc sum … Xem thêm

Ai hẳn là cũng có một loài hoa yêu thích của riêng mình: thường thì là hồng, ly, cúc, mai, đào, huệ… nhưng cũng có trường hợp cá biệt, như con bạn tôi, chỉ thích hoa súng, loại hoa súng đen thường nở về đêm, mỗi đêm có thể nở … Xem thêm

NGƯỜI SÁN PHỬ

Sán Phử là một nhóm dân tộc thiểu số (có họ rất gần với dân tộc Sán Dìu và Sán Dập), sống tập trung ở ven biển của một tỉnh miền núi phía Nam. Người Sán Phử không ai là không biết đến Tập đoàn Phân Ị hùng … Xem thêm

SINH NGHỀ TỬ NGHIỆP

Nhớ có vụ một em cave rất xinh và trẻ, em ấy …

SINH NGHỀ TỬ NGHIỆP

Nhớ có vụ một em cave rất xinh và trẻ, em ấy đặt mục tiêu là sẽ tiếp khách hết mình trong khoảng 3 năm để kiếm ít vốn đi du học, du học xong, có kiến thức, có bằng cấp rồi, em sẽ trở về quê … Xem thêm

Xem thêm bài viết cùng chuyên mục