KHI PHỤ NỮ LÁI XE

Hôm trước tôi đi nhờ ô tô với vợ chồng ông …

KHI PHỤ NỮ LÁI XE

Hôm trước tôi đi nhờ ô tô với vợ chồng ông anh tới ăn liên hoan giỗ cụ thằng bạn. Đám giỗ vui quá nên hai anh em uống say mềm, lúc về, tôi bảo anh: “Say thế này lái xe nguy hiểm lắm! Hay mình bắt taxi về anh nhỉ?”. Anh thở phì phò, mắt đờ đờ, mồm tóp tép như định nói gì đó, thì vợ anh đã lên tiếng trước: “Sao phải bắt taxi! Chị lái được mà!”. Tôi rụt rè kéo áo ông anh hỏi nhỏ: “Chị lái được thật không anh?”. Ông anh lại thở phì phò, mắt đờ đờ, mồm tóp tép định nói, thì chị lại nói trước: “Đừng có khinh thường chị! Hai tháng nữa là chị thi lấy bằng rồi đó chú!”.

Biết tôi vẫn còn hoang mang, ông anh cố cất giọng nhè nhè trấn an: “Đừng lo! Vợ anh đã từng lái ô tô chở một bà cụ hàng xóm đi lên tận trên huyện cơ mà! Tiếc là chỉ đi được một đoạn thì phải quay lại!”. “Sao phải quay lại ạ?”. “Vì bà cụ vãi đái ra quần, phải quay về thay quần khác. Rồi lấy lý do là hết quần, bà cụ dứt khoát không đi nữa!”.

Nghe nói Thạch Sanh trước khi vào hang giết trằn tinh cứu công chúa đã phải làm vài bát rượu để lấy can đảm – đoạn này khi in sách nhà xuất bản đã cắt đi. Tôi lúc ấy có lẽ cũng vậy, nếu không nhờ rượu, chắc chả đủ can đảm bước lên xe.

Vào trong xe, tôi và ông anh phê quá thiếp luôn đi. Lát sau, tôi giật mình tỉnh dậy, thấy xe đã nổ máy nhưng vẫn đứng im chỗ cũ, chưa đi được mét nào. Tôi hỏi sao chưa đi, thì chị bảo là chị đang tìm cái chân ga, rờ mãi chưa thấy nó đâu. Rồi bất ngờ tiếng động cơ rú lên như con lợn bị chọc tiết, còn chị thì gật gù: “Đây rồi! Đúng chân ga đây rồi!”.

Nhưng cái xe vẫn cứ đứng đó. Tôi sốt ruột ngó lên, thấy chị đang loay hoay thắt dây an toàn. Chị bảo việc thắt dây an toàn tuy chỉ là một hành động nhỏ, nhưng nó thể hiện đạo đức, trách nhiệm và ý thức rất lớn của người lái xe. Rồi chị càu nhàu: “Sao cái dây an toàn hôm nay khó thắt thế nhỉ?”. Tôi bảo: “Dây an toàn của ghế lái nó ở bên tay trái chị ạ! Còn cái dây chị đang cầm là dây của ghế phụ, không thể quàng cái dây đó qua người chị được đâu!”.

Ơn giời, cuối cùng thì cái xe có vẻ như đã chuyển động được rồi. Nhưng thay vì chỉ lùi một tí tẹo là ra được đường lớn, thì chị lại cho xe tiến lên, quyện một vòng quanh ngõ. Tôi thắc mắc: “Ủa? Sao chị không lùi xe luôn lên đường cho nhanh?”. Chị bảo: “Chị mới đi học lái được vài buổi, thầy mới chỉ dạy tiến thôi, chưa dạy lùi. Mà tiến với lùi quan trọng gì đâu, miễn sao cuối cùng vẫn ra được đường to”.

Đúng là cuối cùng vẫn ra được đường to thật – dù là phải sau một hồi quyện vòng vòng. Xong, chị hít một hơi, nói giọng hệt như giọng cảnh báo của mấy cô hướng dẫn viên hàng không trước khi máy bay chuẩn bị cất cánh: “Sẵn sàng chưa? Ta đi nhé!”. Chị vừa dứt lời, cái xe rú lên như con chó đang ăn vụng bị chủ bắt gặp phang cho cái đòn gánh vào lưng, nó giật đánh “hự” một phát rồi lao vọt đi. Cú giật khiến tôi và chồng chị như bị vật ngửa ra sau, đầu đập cái “uỵch” vào thành ghế. Nếu ghế không làm bằng đệm mút mà là bằng sắt thép xi măng, thì chồng chị và tôi đã bị chấn thương sọ não rồi.

Dưới sự khống chế của chị, chiếc xe giống như một đứa trẻ bị tăng động: nó cà giật cà giật, đang lao nhanh thì hồn nhiên khựng lại, rồi đang khựng lại, bỗng đột ngột lao nhanh… Còn chị, chị vừa lái xe vừa chửi: “Đồ thần kinh!”. Tôi hỏi: “Chị chửi em à?”. Chị bảo: “Không! Chị chửi mấy thằng xe đi sau, ban ngày mà cứ bật đèn sáng trưng”. Tôi thở dài: “Chúng nó xin đường chị đấy ạ! Tại chị không đi hẳn ra làn ngoài, cũng không vào hẳn làn trong, rồi cứ giật đùng đùng, nên chúng nó không dám vượt!”. Chị nghe vậy thì “À” lên một tiếng, vẻ như đã hiểu ra, nhưng chị vẫn không nhường đường cho chúng nó!

Đến chỗ ngã tư có cột đèn giao thông, chị quay lại hỏi tôi: “Đang đèn đỏ hay xanh vậy chú?”. Tôi sửng sốt: “Chị không nhìn thấy à?”. Chị bảo: “Chị bị mù màu kết hợp với loạn thị bẩm sinh, nên nhìn không rõ lắm!”.

Một người đàn ông dắt con chó định băng qua ngã tư, nhưng có lẽ nhờ tạo hóa ban cho cái bản năng sinh tồn nhạy bén, con chó dường như đánh hơi được mối nguy hiểm đang gần kề, nó dứt khoát không chịu sang đường, mặc cho chủ nó đang ra sức kéo nó đi. Chỉ khi xe của chúng tôi băng qua khỏi ngã tư rồi, con chó mới tươi cười để cho chủ dắt sang.

Tôi chưa kịp thở phào vì xe đã vượt qua ngã tư an toàn thì bỗng “vèo” một phát, cái xe lắc mạnh rồi lạng qua bên phải, sát sạt và suýt tông vào một bà đang đi xe đạp. Tôi thắc mắc: “Tự nhiên sao lại lạng xe vào vậy chị?”. Chị tỉnh bơ: “À! Chị tránh bãi cứt trâu!”. Ôi má ơi! Quả đấy mà có cái xe công-ten-nơ nó đi bên đó, nó húc cho một phát rồi nó cán lên, thì có phải là tất cả chúng tôi đã hi sinh anh dũng để bảo toàn sự toàn vẹn cho cái bãi cứt trâu hay không?

Hồi sinh viên, tôi đã từng ngồi xe khách cả nghìn cây số từ Bắc vào Nam, nhưng chuyến đi ấy, tôi thấy nó không dài và nhiều bão táp như cái chuyến xe với lộ trình chưa đầy 5 cây số này! Tôi vốn không mê tín, càng không bao giờ tin vào bói toán, nhưng trên chuyến xe ấy, tôi chưa khi nào thôi nguyện cầu cho lời phán của thầy bói là đúng, bởi có lần đi xem, thầy bảo tôi ít nhất phải sống thọ tới năm 80 tuổi (tất nhiên, thầy chỉ nói là sống thôi, chứ cũng không nói rõ là sống thực vật hay động vật).

May quá, cuối cùng đã thấy thấp thoáng bóng dáng tòa chung cư nơi tôi đang ở ẩn hiện sau làn bụi mờ. Tôi khẩn khoản: “Chị ơi! Làm ơn cho em xuống”. Chị bảo: “Vẫn chưa tới mà, để chị đưa vào tận cửa”. Tôi cuống quýt: “Dạ thôi! Em xuống đi bộ cũng được rồi”. Ra khỏi xe, đặt chân xuống đường, tôi thở phào, trong lòng dâng lên một cảm giác bình yên đến lạ! Tôi không hối hận vì quyết định nhảy xuống đi bộ của mình, bởi có rất nhiều người đã sẵn sàng đánh đổi cả danh vọng, sự nghiệp, thậm chí cả cuộc đời, chỉ để tìm được cho mình những phút bình yên, trong khi tôi lại có được thứ đó chỉ nhờ vài bước chân đi bộ…

Nhưng nhìn ông anh tôi vẫn đang há mồm ngáy khò khò trong xe, tôi tự nhiên thấy dằn vặt ghê gớm. Liệu tôi có phải thằng em khốn nạn quá không khi bỏ mặc anh với hiểm nguy để đi tìm bình yên cho riêng bản thân mình? Tôi đứng trông theo chiếc xe chở ông anh cà giật cà giật lao đi, rồi tay chắp trước ngực, mặt ngửa lên trời, miệng lầm rầm: “Anh ơi! Cầu chúc cho anh được an lành!”.

Tác giả: VÕ TÒNG ĐÁNH MÈO
Xem thêm những bài khác của tác giả tại:https://facebook.com/truyencuoibua

Vo_tonq_danh_meo

8 tháng trước
LoadingLưu bài viết

Top comments:

  • Bich Dinh Thi

    Bich Dinh Thi

    “Có phải chúng tôi đã hi sinh anh dũng để bảo toàn sự toàn vẹn cho cái bãi cứt trâu” – Câu này thâm tím luôn í bác Tòng ợ!

  • Hoàng Oanh

    Hoàng Oanh

    Lâu rùi chả thấy bài của Bác trên fb em chi cả, có phải xếp hàg chờ ko Bác nhỉ hay Bác tháo cái đèn đỏ cho em vượt đèn xah luôn nhỉ.

  • A Plip Plop

    A Plip Plop

    EM ngồi trong thư viện mà cười khục khục như bị bệnh. Công nhận chuyện nào anh viết cũng mai lại những giây phút thư giản sảng khoái

  • Chang Thu

    Chang Thu

    Mai Ngà kia e đi hơi siêu rồi đấy, cứ tag linh tinh kinh thường đội bạn

  • Thuy Nguyen

    Thuy Nguyen

    Vượt đèn đỏ nhưng đến giữa ngã tư lại dừng xe. Chặn hết xe cộ lưu thông trong đó có em nhanh tay hãm phanh =))
    Dòm vào ô cửa kính thấy chế đó lấy kính râm ra đeo. Ok phóng tiếp o.O
    Ok fine …..

  • Thị Mỹ Hạnh

    Thị Mỹ Hạnh

    E hỏi ngu có pải bác ý viết về 2 ngôi sao sâu bít ms ct ko ạ ?

  • Huyền Mèo

    Huyền Mèo

    Ra đường thấy mấy má lái ô tô chỉ tránh cho xa,một là đi như kiểu đây là đường nhà bà,bà lâu đc ô tô bà thích đi kiểu gì thì đi,hai là xi nhan bên này,ngoặt một phát rẽ hướng khác.Hãi!

  • Phương Anh Nguyễn

    Phương Anh Nguyễn

    chó trong truyện của bác đc huấn luyện tốt vch :)) lại còn biết tươi cười dắt chủ nữa :))

  • Nguyễn Đức Khánh

    Nguyễn Đức Khánh

    Nguyễn Đức Hùng mỗi lần chú về nhà lấy xe đi là anh với bố hết quần mặc :v

  • Bùi Thủy

    Bùi Thủy

    Hay quá. Em hóng mãi . Bác Đinh ra bài về vụ chạy thận ở bv hòa bình đi cho nóng ạ

Các bài viết cùng chuyên mục:

SINH NGHỀ TỬ NGHIỆP

Nhớ có vụ một em cave rất xinh và trẻ, em ấy …

SINH NGHỀ TỬ NGHIỆP

Nhớ có vụ một em cave rất xinh và trẻ, em ấy đặt mục tiêu là sẽ tiếp khách hết mình trong khoảng 3 năm để kiếm ít vốn đi du học, du học xong, có kiến thức, có bằng cấp rồi, em sẽ trở về quê … Xem thêm

DƯƠNG VẬT CỦA THẰNG BẠN TÔI

Thằng bạn tôi bị ung thư dương vật giai đoạn cuối, di căn nổi hạch rồi. Hôm trước tôi nhìn thấy hai cái hạch như hai quả cà dái dê lủng lẳng ở bẹn nó. Đi viện, bác sĩ bảo là hết cách rồi, đưa … Xem thêm

CHUYỆN LẤY CHỒNG

Bữa đó tôi qua nhà chị hàng xóm chơi, thấy tôi mãi vẫn chưa lấy chồng thì…

CHUYỆN LẤY CHỒNG

Bữa đó tôi qua nhà chị hàng xóm chơi, thấy tôi mãi vẫn chưa lấy chồng thì chị sốt ruột nhắc nhở: “Tiến hành nhanh lên em ơi, con gái có thì thôi đấy! Nhà chị nuôi lợn chị biết: lợn nuôi khoảng 2 tháng rưỡi đến 3 … Xem thêm

ĐỜ MỜ

Thằng bạn tôi ước mơ trở thành phi công, để được sải cánh bay …

ĐỜ MỜ

Thằng bạn tôi ước mơ trở thành phi công, để được sải cánh bay trên bầu trời mênh mông, phiêu du cùng những áng mây bềnh bồng, nhưng quả thực tôi thấy cái ước mơ của nó rất viển vông…

Viển vông là bởi có lần, tôi và nó đi … Xem thêm

Chào các bạn!

Sau bao ngày vất vả thì cuốn sách thứ 3 của Tòng mang tên “Từ trong nhà, ra ngoài ngõ”…

Chào các bạn!

Sau bao ngày vất vả thì cuốn sách thứ 3 của Tòng mang tên “Từ trong nhà, ra ngoài ngõ” cũng đã chuẩn bị được phát hành trong vài ngày tới.

Trong khi những cuốn trước chỉ vài ba tuần là xong giấy phép, thì cuốn này, để … Xem thêm

BI-RÊN ƠI, ĐỪNG SỢ!

Tôi thấy thương cho anh Bi-rên vì anh đang bị cư dân …

BI-RÊN ƠI, ĐỪNG SỢ!

Tôi thấy thương cho anh Bi-rên vì anh đang bị cư dân mạng nước ta ném đá oan uổng quá! Những người ném đá anh là những người chưa hiểu chuyện, tôi xin thay mặt cho những người chưa hiểu chuyện đó (mặc dù chả biết họ … Xem thêm

NÓ VÀ TÔI

Tôi và thằng bạn tôi có rất nhiều điểm cùng: cùng tuổi, cùng quê, cùng học đại học Môi Trường, cùng khoa dọn vệ sinh, cùng ra trường, cùng xin vào làm nhân viên trong ban quản lý vệ sinh của thôn, cùng với mức lương khởi điểm … Xem thêm

XÃ HẠNH PHÚC

Hôm trước tôi qua hàng xóm chơi đúng lúc đài truyền hình của …

XÃ HẠNH PHÚC

Hôm trước tôi qua hàng xóm chơi đúng lúc đài truyền hình của xã đưa tin rằng xã tôi vừa lọt vào top những xã hạnh phúc và đáng sống nhất của huyện. Tôi cứ ngẩn ngơ một hồi, rồi cuối cùng đành quay sang hỏi bác hàng … Xem thêm

ÔNG LÃO OÁNH CÁ

Có ông lão đánh cá nghèo sống cùng vợ chưa cưới trong một túp lều ven biển (cái…

ÔNG LÃO OÁNH CÁ

Có ông lão đánh cá nghèo sống cùng vợ chưa cưới trong một túp lều ven biển (cái này là nghèo quá không có tiền làm đám cưới chứ không phải ông bà hư hỏng đua đòi sống thử). Hằng ngày, khi ông lão ra biển bắt … Xem thêm

FIRST SEVEN JOBS

1. Nhổ tóc trắng

Hồi bé, có bà bên hàng xóm hay thuê tôi …

FIRST SEVEN JOBS

1. Nhổ tóc trắng

Hồi bé, có bà bên hàng xóm hay thuê tôi nhổ tóc trắng. Mỗi chiếc tóc trắng nhổ được, bà ấy trả tôi hai trăm đồng. Nghe thì ngon vậy, nhưng tóc trắng trên đầu bà ấy khá ít, thành ra kiếm được một sợi … Xem thêm

KHỞI NGHIỆP

Tôi có thằng bạn cùng lớp đại học, sau khi tốt nghiệp, nó không …

KHỞI NGHIỆP

Tôi có thằng bạn cùng lớp đại học, sau khi tốt nghiệp, nó không đi xin việc mà quyết định khởi nghiệp bằng cách mở một cửa hiệu thuốc nam tại nhà. Nó đã chịu khó mày mò, nghiên cứu, áp dụng các bài thuốc cổ truyền của dân … Xem thêm

NHẬT KÝ BÀ MỐI

Ngày… tháng… năm…

Tuần trước giới thiệu cho con bạn một anh tuổi Tuất. Con bé này cứ nhất định phải là giai tuổi Tuất thì nó mới chịu, chả vì mê tín, hợp tuổi, hợp mệnh gì, mà chỉ bởi nó thích ăn thịt chó. Hôm gặp … Xem thêm

Lời xin lỗi!

Lời xin lỗi này dành cho những bạn đã đặt sách từ Tòng. Tòng xin lỗi vì đã để các bạn phải đợi lâu. Trọn bộ có 5 cuốn thì 4 cuốn đã sẵn sàng, địa chỉ, thông tin cũng đã sẵn sàng (như trong ảnh). Chỉ đợi ...

Lời xin lỗi!

Lời xin lỗi này dành cho những bạn đã đặt sách từ Tòng. Tòng xin lỗi vì đã để các bạn phải đợi lâu. Trọn bộ có 5 cuốn thì 4 cuốn đã sẵn sàng, địa chỉ, thông tin cũng đã sẵn sàng (như trong ảnh). Chỉ đợi … Xem thêm

MADE IN CHINA

Ông Sỉu làng tôi là chủ một xưởng chuyên sản xuất quan tài, ông ta bị cái bệnh đái dắt, quần lúc nào cũng khai, nên mọi người gọi là Sỉu Khai.

Chuyện kể rằng lần ấy, làng tôi có anh Phôn mua quan tài – ở cửa hàng … Xem thêm

BẦY KỀN KỀN

Tôi là phóng viên ảnh, và rất hay được mời đi chụp hình cho mấy cái vụ quảng cáo, tiếp thị hay khuếch trương thương hiệu của mấy công ty, doanh nghiệp.

Bao nhiêu năm làm nghề, tôi rút ra một đặc thù của quảng cáo: đó là cường ...

BẦY KỀN KỀN

Tôi là phóng viên ảnh, và rất hay được mời đi chụp hình cho mấy cái vụ quảng cáo, tiếp thị hay khuếch trương thương hiệu của mấy công ty, doanh nghiệp.

Bao nhiêu năm làm nghề, tôi rút ra một đặc thù của quảng cáo: đó là cường … Xem thêm

NHẦM!

Tôi bộc lộ năng khiếu y học ngay từ khi còn rất nhỏ. Bố tôi kể rằng, năm tôi lên ba,…

NHẦM!

Tôi bộc lộ năng khiếu y học ngay từ khi còn rất nhỏ. Bố tôi kể rằng, năm tôi lên ba, tôi đã có khả năng nhìn cứt gà mà kết luận được chính xác con nào đang bị táo bón và con nào đang tiêu chảy (cái này là … Xem thêm

KHÔNG GÌ LÀ LÃNG PHÍ!

Hôm ấy là buổi đầu tiên tôi đi làm. Có vẻ, tôi hợpvới công việc này thì phải, bởi vừa chống xe, ngồi chưa nóng chỗ, đã có khách tới ngay…

– Chào anh! Anh đi đâu lên em chở ạ? Mở hàng em lấy rẻ thôi!
Xem thêm

play Tôi có thằng bạn thân, thằng này phải nói nó có tầm nhìn khá hạn …

Tôi có thằng bạn thân, thằng này phải nói nó có tầm nhìn khá hạn hẹp. Chỉ cần nó thích thứ gì đó ở một điểm nào đó là nó bỏ tiền ra mua ngay mà không cần quan tâm hay suy xét đến những nhược điểm của cái thứ … Xem thêm

KHỞI NGHIỆP: THIÊN TÍNH KHÔNG BẰNG TRỜI TÍNH!

Tôi vay chạy, dành dụm mãi được tí vốn, và quyết định khởi nghiệp bằng cách thuê địa điểm, mở một cửa hàng kinh doanh.

Tôi đã đi khảo sát khắp các phố và cuối cùng thuê một cửa hàng ở đối diện một … Xem thêm

play
Công việc của Tòng thường phải ngồi máy tính cả ngày, hết lướt web rồi Youtube, rồi Facebook. Tối về, công việc chưa xong, nên lại phải cắm mặt vào cái máy tính, ngồi lì trong buồng… bỏ mặc con gái ngồi chơi ngoài phòng khách một mình. Lúc xong … Xem thêm
Xem thêm bài viết cùng chuyên mục